Hãy tưởng tượng bạn đang lạc bước giữa những cánh rừng xanh thẳm, nơi tiếng chim hót hòa quyện cùng tiếng gió xào xạc, ánh nắng len lỏi qua từng tán lá, và bất ngờ, trước mắt bạn là hình bóng oai vệ của một chú tê giác – loài vật từng được xem như đã tuyệt chủng tại Việt Nam. Đó không chỉ là giấc mơ của các nhà bảo tồn mà còn là hiện thực sống động bên trong Công viên bảo tồn tê giác độc nhất Việt Nam – một không gian kỳ diệu đang âm thầm viết nên câu chuyện hồi sinh của một trong những loài thú quý hiếm nhất hành tinh.
Tê giác từng là biểu tượng của sức mạnh và sự trường tồn trong truyền thuyết phương Đông. Tuy nhiên, số phận của chúng tại Việt Nam lại phủ bóng bởi bi kịch. Năm 2010, con tê giác Java cuối cùng tại Vườn quốc gia Cát Tiên bị phát hiện chết, đánh dấu sự tuyệt chủng của loài này ở Việt Nam. Sự kiện đó là cú sốc lớn đối với cộng đồng bảo tồn trong nước và quốc tế, đặt dấu chấm hết cho một chương sử tự nhiên kéo dài hàng ngàn năm.
Nhưng chính từ nỗi đau ấy, một niềm hy vọng mới đã nhen nhóm: Liệu Việt Nam có thể xây dựng một công viên bảo tồn tê giác – nơi không chỉ lưu giữ ký ức mà còn có thể hồi sinh, bảo vệ và phát triển loài thú này cho các thế hệ tương lai?
Năm 2015, một nhóm các nhà bảo tồn, nhà khoa học và doanh nhân đã cùng chung tay thành lập Công viên bảo tồn tê giác (Rhino Conservation Park – RCP) tại một địa điểm bí mật thuộc miền Nam Việt Nam. Với diện tích lên đến hàng trăm hecta, công viên này được thiết kế như một mô hình khép kín, vừa là nơi sinh sống của tê giác nhập về từ các trung tâm cứu hộ quốc tế, vừa là trung tâm nghiên cứu, giáo dục và truyền thông về bảo tồn động vật hoang dã.
Câu hỏi đặt ra là: Làm thế nào để một loài từng tuyệt chủng trong tự nhiên có thể “tái xuất” tại Việt Nam? Đó là hành trình đầy chông gai, thử thách và cũng không kém phần kỳ diệu.
Ngay từ khi đặt chân vào RCP, bạn sẽ bị ấn tượng bởi quy mô và sự chăm chút tỉ mỉ trong thiết kế. Khu sinh cảnh được mô phỏng sát với môi trường sống tự nhiên của tê giác Java và tê giác trắng Châu Phi – hai loài hiện đang được bảo tồn ở đây. Mỗi khu vực rộng từ 10 đến 30 hecta, được bao quanh bởi hàng rào bảo vệ nhiều lớp, tích hợp hệ thống camera giám sát 24/7 để phòng tránh nạn săn trộm.
Công viên cũng đầu tư đồng bộ các tiện ích:
Đằng sau mỗi cá thể tê giác là một đội ngũ gồm hơn 40 chuyên gia, bác sĩ thú y, kiểm lâm và tình nguyện viên quốc tế. Họ làm việc luân phiên 24/24, đảm bảo mọi hoạt động đều an toàn, hiệu quả. “Chúng tôi coi mỗi con tê giác như thành viên trong gia đình,” chị Nguyễn Thị Hồng, trưởng nhóm chăm sóc, chia sẻ. “Chỉ cần một vết thương nhỏ, cảm cúm hay thay đổi tâm trạng, cả đội đều lập tức vào cuộc.”
Hiện tại, công viên đang chăm sóc 4 cá thể tê giác trắng – hai con được chuyển về từ Nam Phi, hai con sinh ra tại trại giống ở châu Á. Mỗi con có một hồ sơ sức khỏe, lý lịch di truyền và chế độ dinh dưỡng riêng biệt. Ví dụ, chú tê giác đực tên Kibo, 7 tuổi, từng bị thương nặng do bẫy săn trộm tại Nam Phi, nay đã hồi phục hoàn toàn và trở thành “người dẫn đường” cho những cá thể mới nhập về.
Theo báo cáo của Tổ chức Bảo tồn Thiên nhiên Quốc tế (IUCN), mỗi năm thế giới mất khoảng 1.000 cá thể tê giác vì nạn săn trộm. Sừng tê giác, dù không có giá trị y học, vẫn bị săn lùng ráo riết, đẩy loài này đến bờ vực tuyệt chủng.
Tại Việt Nam, dù đã tuyệt chủng trong tự nhiên, nhu cầu về sừng tê giác vẫn tồn tại ngầm, gây áp lực lên các công viên bảo tồn. RCP phối hợp chặt chẽ với công an, kiểm lâm và tổ chức quốc tế để tăng cường an ninh, xử lý kịp thời các mối đe dọa.
Công viên áp dụng nhiều giải pháp công nghệ hiện đại:
RCP không chỉ bảo vệ tê giác mà còn tập trung mạnh vào giáo dục cộng đồng. Hàng năm, hàng ngàn học sinh, sinh viên, cán bộ địa phương được mời tham gia các chương trình trải nghiệm, hội thảo, triển lãm thực tế về bảo tồn động vật hoang dã. Các chiến dịch truyền thông như “Sừng tê giác không phải thuốc” đã góp phần giảm đáng kể nhu cầu sử dụng sản phẩm từ tê giác.
Việc nhân giống tê giác trong điều kiện nuôi nhốt là một thách thức lớn do đặc tính sinh sản đặc biệt của loài này: mỗi con cái chỉ sinh một lứa sau 16-18 tháng mang thai, tỷ lệ thành công thấp. Tuy nhiên, đến nay, RCP đã thành công trong việc phối giống và chào đón cá thể tê giác con đầu tiên sinh ra tại Việt Nam vào năm 2022 – một bước ngoặt lịch sử.
Tê giác con được đặt tên là “Hy Vọng”, khỏe mạnh, lanh lợi, là minh chứng cho nỗ lực không ngừng của đội ngũ bảo tồn. Các chuyên gia đang tiếp tục nghiên cứu các phương pháp hỗ trợ sinh sản, như thụ tinh nhân tạo, để tăng tỷ lệ thành công trong tương lai.
RCP hợp tác với nhiều viện nghiên cứu quốc tế, chia sẻ dữ liệu về di truyền, hành vi, bệnh học của tê giác. Những phát hiện mới về đặc tính miễn dịch, khả năng thích nghi với môi trường, cũng như các bệnh mới phát sinh đang đóng vai trò quan trọng trong bảo tồn loài này trên toàn cầu.
Duy trì một công viên bảo tồn tê giác không hề rẻ. Mỗi năm, chi phí vận hành lên tới hàng chục tỷ đồng, bao gồm thức ăn, thuốc men, lương nhân viên, thiết bị an ninh. Phần lớn ngân sách đến từ các tổ chức phi chính phủ, quỹ quốc tế và sự đóng góp của doanh nghiệp, cá nhân trong và ngoài nước.
Tuy nhiên, nguồn lực này không phải lúc nào cũng ổn định. Đại dịch COVID-19 đã từng khiến công viên phải tạm ngưng đón khách, ảnh hưởng nghiêm trọng đến nguồn thu. Ngoài ra, thiên tai như lũ lụt, hạn hán cũng là mối đe dọa thường trực.
Tê giác là loài nhạy cảm với thay đổi môi trường và dịch bệnh. Đội ngũ thú y liên tục kiểm tra, phòng ngừa các bệnh truyền nhiễm, ký sinh trùng. Việc nhập tê giác từ nước ngoài cũng phải trải qua quy trình kiểm dịch nghiêm ngặt kéo dài hàng tháng.
Công viên bảo tồn tê giác không chỉ là nơi bảo vệ một loài vật, mà còn là biểu tượng cho ý chí, nghị lực và khát vọng hồi sinh thiên nhiên Việt Nam. Hàng năm, hàng ngàn lượt khách tham quan, học sinh, sinh viên, nhà khoa học trong và ngoài nước đã đến đây để học hỏi, trải nghiệm và lan tỏa tinh thần bảo tồn.
RCP là thành viên của nhiều mạng lưới bảo tồn quốc tế như Save the Rhino, WWF, IUCN… Các chương trình trao đổi chuyên gia, thực tập sinh, dự án nghiên cứu chung giúp Việt Nam nâng cao vị thế trên bản đồ bảo tồn thế giới.
Câu chuyện bên trong Công viên bảo tồn tê giác độc nhất Việt Nam không chỉ là hành trình hồi sinh một loài vật từng tuyệt chủng, mà còn là biểu tượng cho sức mạnh của lòng kiên trì, khoa học và tình yêu thiên nhiên. Dù phía trước còn nhiều thử thách, nhưng mỗi tiếng gầm của tê giác vang vọng giữa rừng xanh là lời nhắc nhở mạnh mẽ: Nếu chúng ta đồng lòng, mọi phép màu đều có thể trở thành hiện thực.
Hãy một lần đặt chân đến nơi này, để cảm nhận nhịp đập của sự sống, để thấy rõ vai trò của mỗi cá nhân trong công cuộc giữ gìn những giá trị thiên nhiên vô giá – không chỉ cho hôm nay, mà còn cho mai sau.