Trong bối cảnh biến đổi khí hậu và sự suy giảm tài nguyên thiên nhiên ngày càng nghiêm trọng, ngành thời trang - vốn nổi tiếng với mức độ tiêu thụ tài nguyên và phát thải khí nhà kính cao - đang phải đứng trước áp lực lớn về tính bền vững. Một trong những công cụ được nhắc đến nhiều hiện nay là đo chỉ số tác động môi trường từ trang phục, nhằm đánh giá chính xác mức độ ảnh hưởng của từng sản phẩm đến môi trường. Vậy liệu đây có phải là cơ hội vàng giúp ngành thời trang chuyển mình, hay lại là một thách thức nan giải?
Ngành thời trang chiếm khoảng 10% lượng phát thải khí nhà kính toàn cầu và tiêu thụ một lượng lớn nước và hóa chất độc hại trong quá trình sản xuất. Theo báo cáo của Liên Hợp Quốc năm 2019, ngành này tiêu thụ khoảng 79 tỷ mét khối nước mỗi năm, tương đương với nhu cầu nước sinh hoạt của hàng trăm triệu người. Bên cạnh đó, lượng rác thải từ quần áo bỏ đi cũng là một vấn đề đáng báo động.
Đo chỉ số tác động môi trường (Environmental Impact Score) từ trang phục giúp:
Hiện nay, nhiều tổ chức và doanh nghiệp áp dụng phương pháp Phân tích Vòng đời (Life Cycle Assessment - LCA) để đánh giá toàn diện tác động môi trường của sản phẩm từ khi khai thác nguyên liệu đến khi sản phẩm bị loại bỏ.
Ví dụ, H&M và Kering đã giới thiệu các tiêu chuẩn đo tác động nhằm minh bạch hóa thông tin cho khách hàng. Ngoài ra, các công cụ như Higg Index do Sustainable Apparel Coalition phát triển cũng đang được sử dụng rộng rãi để đo và so sánh tác động môi trường của các sản phẩm thời trang.
Việc đo chỉ số giúp các thương hiệu xác định điểm yếu trong chuỗi cung ứng và tìm kiếm nguyên liệu thân thiện hơn. Ví dụ, thay thế polyester truyền thống bằng sợi tái chế hay bông hữu cơ giúp giảm đáng kể lượng nước tiêu thụ và khí thải nhà kính.
Người tiêu dùng ngày càng quan tâm đến nguồn gốc và tác động môi trường của sản phẩm. Một chỉ số rõ ràng, minh bạch sẽ giúp họ tự tin lựa chọn sản phẩm thân thiện, từ đó tạo ra động lực thị trường cho các thương hiệu có trách nhiệm.
Các sản phẩm có chứng nhận tác động môi trường thấp có thể được định giá cao hơn, mở rộng phân khúc khách hàng mới. Đồng thời, các chính sách hỗ trợ từ chính phủ và các tổ chức quốc tế cũng ưu tiên những doanh nghiệp áp dụng các tiêu chuẩn bền vững.
Việc thu thập dữ liệu toàn diện cho từng sản phẩm khá phức tạp, đòi hỏi sự phối hợp chặt chẽ giữa nhiều bên trong chuỗi cung ứng. Chi phí thực hiện LCA có thể lên đến hàng nghìn đô la cho mỗi sản phẩm, gây khó khăn cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ.
Hiện chưa có một chuẩn mực quốc tế duy nhất cho chỉ số tác động môi trường trong ngành thời trang, dẫn đến khó khăn trong việc so sánh giữa các thương hiệu hoặc sản phẩm khác nhau.
Chuỗi cung ứng phức tạp, đa quốc gia khiến việc xác minh nguồn gốc nguyên liệu và quy trình sản xuất trở nên khó khăn, làm giảm độ chính xác của chỉ số.
Nhiều doanh nghiệp vẫn chưa nhận thức đầy đủ về tầm quan trọng của việc đo chỉ số tác động môi trường hoặc thiếu công nghệ cần thiết để triển khai.
Patagonia: Thương hiệu này nổi tiếng với cam kết bền vững, sử dụng chỉ số tác động môi trường để cải tiến sản phẩm và minh bạch với khách hàng. Họ công bố dữ liệu về lượng nước, khí thải và năng lượng tiêu thụ trong từng sản phẩm.
Stella McCartney: Áp dụng công nghệ LCA để giảm thiểu tác động môi trường trong toàn bộ quá trình sản xuất, từ nguyên liệu đến đóng gói.
Uniqlo: Mặc dù là thương hiệu lớn, Uniqlo cũng đang thử nghiệm đo chỉ số tác động môi trường để phát triển dòng sản phẩm thân thiện hơn.
Để tận dụng cơ hội và vượt qua thách thức, ngành thời trang cần:
Người tiêu dùng có thể góp phần thúc đẩy thời trang bền vững bằng cách:
Tóm lại, đo chỉ số tác động môi trường từ trang phục vừa là cơ hội để ngành thời trang chuyển đổi xanh – sạch, vừa là thách thức đòi hỏi sự phối hợp đồng bộ từ doanh nghiệp, người tiêu dùng và các bên liên quan. Khi được áp dụng đúng cách, công cụ này không chỉ giúp bảo vệ hành tinh mà còn tạo ra giá trị kinh tế bền vững cho ngành thời trang trong tương lai.